top of page

Về với tuổi thơ IAPIA

Đã cập nhật: 24 thg 3, 2021

Các bạn có biết, mỗi chúng ta luôn gặp được những người thầy trên suốt chặng đường cuộc đời. Organat cũng vậy, chúng tôi đã gặp được linh mục Trần Công Ba trong chuyến thiện nguyện tại Iapia, Chư Prông, Gia Lai. Và đây là câu chuyện của chúng tôi.


LÊN ĐƯỜNG.

Khởi hành từ chiều tà ngày 12/3/2021, trên con đường Đồng Nai 4, đi qua con đèo B40 tiến vào Đắk Nông, băng qua Đắk Lắk. Sau hành trình dài chúng tôi đã đến Iapia vào chập choạng sáng ngày 13/3.

Trong bầu trời còn mịt mờ, cha Công Ba xuất hiện trước đó gần 1 cây số đón chúng tôi, có lẽ ngài đã thức dậy từ rất sớm và chờ đợi. Trên hành trình ngài đã hướng dẫn chúng tôi từng con đường, từng ngã rẽ, từng địa điểm, mong sao cho chúng tôi có thể đến đúng địa chỉ thuận lợi. Ngài đã rất nhiệt tâm, không phải dành cho ngài cũng không hẳn là cho chúng tôi nhưng là vì các em nhỏ tại Iapia, thế hệ sau này của chúng ta. Nơi cha, mối liên hệ đầu tiên của Organat với Iapia, từ ngài chúng tôi có cơ hội được sống và cảm nghiệm cuộc đời của trẻ em nơi đây.

Nhờ có cha và chị Dung (một nhân viên của HTX), chương trình đầu tiên trong Quỹ Vì Trẻ Thơ năm 2021 được hiện thực hóa và tròn đầy.

Sớm thôi, chúng tôi sẽ tiếp xúc và hiểu thêm một phần nào về các em nhỏ. Với tâm thế ấy, chúng tôi cả thảy 8 người trong đoàn tranh thủ chợp mắt một lúc lấy sức cho một ngày rưỡi hoạt động sắp đến.


9 GIỜ SÁNG.

Sau khi đã nghỉ ngơi và ăn sáng, cha Công Ba dắt chúng tôi đi thăm 2 làng gần giáo xứ IAPIA đó là làng Iapia và làng H’Lú.

Cảm nhận đầu tiên chính là vẻ đẹp của các làng. Bằng một cách nào đó, ngôi làng phản chiếu hình ảnh chính tuổi thơ của chúng tôi. Các ngôi nhà bé xinh lấp ló dưới bóng cây, những con đường còn nhiều bụi đất, cái nắng chói chang của Tây Nguyên đi cùng những cơn gió lộng. Tất cả tạo nên một khung cảnh êm ái và dễ chịu. Đến đây, chúng tôi đã tìm thấy một vẻ đẹp giản dị đó là các em nhỏ và các gia đình. Những gia đình ấy sống thành một cộng đồng, cùng vui cùng làm việc. Càng ngắm nhìn, tôi càng thấy nơi này chẳng giống bất cứ nơi nào tôi đã từng đến chỉ là sao mà nó gợi lên hình ảnh của một quá khứ trong trẻo đã xa, ngay chính nơi thôn xóm của tôi những ngày còn thơ bé.

Theo chân cha, hết nhà này sang nhà khác, gặp gỡ rất nhiều lứa tuổi, từ em bé tí xíu cho đến người lớn tuổi. Các em nhỏ thì ùa ra khỏi nhà đi theo cha và đi theo chúng tôi. Ngay lúc ấy, trong tôi dậy lên một câu hỏi: “Cha là ai mà có sức hút đến vậy?”. Và câu trả lời dần được hình thành trong tôi, ngài hết lòng vì các em, vì sứ mệnh phục vụ mà ngài đã chọn trong cuộc sống của mình.

Đến thăm các làng chiều thứ 7


CHUẨN BỊ TRÒ CHƠI.

Sáng đó, cha Công Ba dắt chúng tôi đi thăm các làng vừa nhân dịp phát phiếu chơi cho các em. Vì chúng tôi sẽ kết hiệp với cha để tổ chức một chương trình hội chợ mini vào sáng Chủ Nhật ngày 14/3, các em có phiếu vào sân sẽ được tham gia chơi, kiếm điểm thưởng và lĩnh quà. Cha nói: “Sân chơi, lớp học, nhà nguyện chính là những nơi rất thích hợp để quan sát và hiểu thêm về tính cách các em”. Đó là điều cha Công Ba đã mở cho chúng tôi, cũng chính là điều Thánh Don Bosco đã dạy.

Dưới sự hướng dẫn, chúng tôi mau mắn chuẩn bị các trò chơi vào ngay chiều thứ 7. Các trò chơi rất đơn giản: Đi cầu thăng bằng, sút bóng vào mục tiêu, bịt mắt đập lon và bi-lắc (hay còn gọi là pít-tông).

Sắp xếp đâu ra đó, chiều đến, khi mặt trời đã dịu dần, các em nhỏ được phép vào trong sân chơi. Lúc này các em chỉ đến như một thói quen, các trò chơi hội chợ thì chúng tôi đã thu xếp và cất đi cả, chưa vội tiết lộ cho các em biết. Điều gì bất ngờ, bí mật đến phút chót sẽ thú vị hơn.


Công tác chuẩn bị và giờ chơi buổi chiều


Lm. Gioan Baotixita Trần công Ba và các em nhỏ


MỘT ĐÊM IAPIA.

Bao lâu ở Iapia, chúng tôi may mắn được dùng cơm chung với cha từng ấy. Cũng vậy, chúng tôi xin hết lời cảm ơn cô Thủy, người đã ân cần nấu bếp và chuẩn bị cơm nước rất chu đáo.

Trên bàn ăn, cha đã khơi gợi trong chúng tôi một niềm hạnh phúc, bình an và hết sức giản dị. Không cách gì diễn tả thành lời, nơi ngài chúng tôi thấy được sự minh bạch về nhân sinh và một thái độ sống kỉ luật. Với cha, kỉ luật chính là chìa khóa của tự do. Có khi với chúng tôi và các bạn nữa, nghe vậy, biết vậy, hiểu vậy nhưng khi nào thấm thía được chiếc chìa khóa ấy sẽ là chuyện khám phá sau này.

Sau bữa ăn tối, cha cùng chúng tôi thưởng thức cái gió lồng lộng của đất Gia Lai. Trong anh em còn có người bảo “gió này cứ như đi biển ấy các cậu ạ”. Cùng cha uống trà, cà phê, nước quả cà phê Aloha và lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm cao và rộng. Chúng tôi hoàn tất một vài công tác chuẩn bị cuối cùng rồi tất cả nghỉ đêm. Trong phòng tiếng gió vẫn thì thào ngoài cửa, gió chạm vào các tấm vách và mái nhà tôn. Gió đưa âm vang của tiếng chó sủa vang lên rồi tan vào không gian rộng rãi. Tiếng côn trùng rúc rích, tiếng lòng sôi sục của người tìm kiếm chân lý, tiếng của giấc ngủ êm nồng sau một ngày đi bộ, quan sát, chuẩn bị và lắng nghe.

Ban mai IAPIA


HỘI CHỢ.

7h30 sáng Chủ Nhật. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi khi dọn hàng ra hội chợ là các em nhỏ đã đến rất nhiều, đợi sẵn ngoài cổng. Trong ánh mắt của chúng, khiến chúng tôi động lòng chính là sự háo hức. Chỉ một ánh nhìn thôi đã nói lên mọi sự. Vì sao các em có thể có một ánh mắt như vậy. Trong trẻo, tinh khôi, tràn trề niềm vui và hạnh phúc. Tự vấn với lòng mình, ánh mắt ấy, trong mỗi chúng ta là những người lớn tan biến đâu mất rồi. Chúng ta vốn đã từng là một đứa trẻ mà, vậy thì con tim và lòng nhiệt thành với cuộc sống, chúng ta đã để ở đâu rồi? Một hội chợ nhỏ thôi nhưng như một lễ hội thực sự. Nơi ấy, con người gặp gỡ con người. Chương trình trò chơi chỉ diễn ra vỏn vẹn trong vài tiếng đồng hồ, tuy vậy đó là lại dịp để chúng tôi hiểu hơn về các em. Tạm gác lại hội chợ chính là phần phát quà. Các em sẽ được lĩnh quà tương xứng với sự cố gắng của các em trong trò chơi.

Nơi đất Jarai này, tuy đời sống vật chất còn thiếu thốn nhiều mặt nhưng lại chính là mảnh đất màu mỡ cho những tấm lòng quảng đại được trổ sinh. Cũng là suối mát cho những tâm hồn khô cằn, nứt nẻ muốn tìm được sự chữa lành ở bên trong.

Giờ chơi hội chợ mini sáng Chủ Nhật


Tập trung phát phần thưởng


THAI GIÁO VÀ LỜI CHÚC LÀNH.

Thai Giáo – Giáo Dục Nhân Bản Theo Độ Tuổi (Quyển 1) chính là tựa sách cha Công Ba dành tặng chúng tôi làm quà kỉ niệm. Đây là cuốn sách cha đã dày công biên soạn suốt một năm trời. Cùng với đó, lời chúc lành của cha và những bài học đã có được nơi đây chính là hành trang để chúng tôi tiếp tục đi trên con đường của mình. Lên xe rồi, trong tâm khảm, tôi vẫn còn nhiều điều hướng về Iapia. Nơi ấy có các em nhỏ Jarai và một số ít em người Kinh, nơi ấy có cha Công Ba và các cha. Nơi ấy có tuổi thơ và tình yêu nhưng không của những phận người trong cuộc lữ hành đời sống này.

Cha Công Ba tặng quà kỉ niệm và chúc lành.


TRỞ VỀ.

Chúng tôi tâm niệm với nhau, chuyến đi này có khi nhận được nhiều hơn là cho đi. Sau tất cả, chúng tôi cảm ơn cuộc đời vì tất cả những điều đã xảy đến và được gửi đến. Chúng tôi nguyện sẽ cải thiện hơn nữa để Quỹ Vì Trẻ Thơ cách riêng được lớn lên và trưởng thành hơn.